Menu in Paris, Praha, Japan and .....

Paris Hoa Lệ
This is my personal blog written since 2005. I am resuming my blogging activities beginning 2013 as my resolution. Tôi viết và ghi lại những diễn tiến từ 2005 bao gồm các sự kiện chính trị, kinh tế, xã hội và kể cả các tranh vẽ lẫn những kinh nghiệm cá nhân. Không ở đâu quý bằng nhà hay quê hương của mình, nhất là đang sống đời lưu vong. Cám ơn các bạn và hãy chúc cho chúng ta chân cứng đá mềm.
May 31 - Hôm nay máy bay ghé phi trường Japan vài tiếng trước khi về lại San Francisco, rảnh rổi ngồi đọc ba cái tin xe cán chó trên net nên mới có chuyện viết, nhiều điều không nói không được. Hồi tháng 3 vừa rồi, bà Võ thị Hồng Phiếu tổng giám đốc hãng bia ở Huế, kiêm bí thư đảng ủy đi Thái du lịch. Vô khu mua sắm máu tham nổi lên, dòm trước dòm lui đớp cái kính $120 dollars bỏ túi. Tới chừng sắp sửa lên máy bay bị an ninh giữ lại, lập biên bản phạt, giam cho hai tháng tù ở Bangkok về tội ăn cắp, vừa quê vừa nhục. Hình như bà không biết hệ thống thu hình theo dõi từng ly, từng tý. Thấy để hớ hênh, bản chất ăn cắp tham nhũng ở Việt Nam quen, ra nước ngoài tưởng bở, cầm lòng không đặng nên dính chấu.
Bà Võ Thị Hồng Phiếu, Tổng giám đốc hảng bia ở Huế
Hôm nay Chúa nhật 29 tháng 5, ăn sáng xong tôi quyết định đi chợ đồ cổ và cẩm thạch Đài bắc. Từ khách sạn, taxi chạy chưa tới 10 phút, tốn gần 100 đài loan tệ ($ 3.50 dollars). Lên tới nơi vẫn còn sớm, chưa tới 10 giờ. Các gian hàng cẩm thạch đang bắt đầu bày biện, đủ vòng, đủ nhẩn, đủ bông tai, màu xanh chóng ngợp cả chợ. Tiếng xi xô ầm ỉ, người Tàu thường ăn to nói lớn, đứng ngoài không biết cứ tưởng họ đang cải lộn. Tôi đi tới đi lui, rảo nát cả chợ mà chẳng mua được gì vừa ý, trong bụng cứ sốt cả lên, vì hai ngày vừa qua sinh nhật Vợ, không có món quà khó ăn khó nói. Cẩm thạch Vợ tôi không thích, trông có vẻ vừa già, vừa giống Tàu. Thấy đôi bông tai hay hay cũng muốn hỏi mà sợ thách trên trời dưới đất. Mở miệng nói tiếng Anh lập tức nâng giá lên gấp ba gấp bốn, trả giá không phải nghề của đàn ông.